Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Tuổi thơ bên những con hẻm !... (phần 1)


Tác phẩm của: hunglamnhat
Bước chân lên Sài Gòn đi học
Nó rời xa quê nó từ khi còn nhỏ, lúc nó được 6 tuổi, xa ba, xa má và xa anh chị em nó ... chắc có lẽ cũng tại nó học 2 năm lớp 1 mà hông chịu lên lớp 2. Và cũng có thể là do số nó phải xa quê vì khắc số với gia đình nó. Ai cũng nghĩ rằng nó đi Sài gòn một thời gian ngắn rồi sẽ về, má nó cũng nghĩ rằng nó đi chơi nên hành trang của nó chỉ là vài bộ quần áo đựng trong cái giỏ xách đệm ! Đúng là đợm chất nhà quê; ông ngoại nó dắt theo nó lên sài gòn cho dì ba mà cứ tủm tỉm cười ! Nó vẫn cò nhớ cái ngày bước vào nhà căn nhà chung cư Nguyễn Kim ở tầng trệt của dì ba, cái chợ điện tử Nhật tảo ồn ào và đông đúc, nó mém lộn cái ông thợ sửa đồ điện tử trước nhà là cậu 6 của nó. Và hình ảnh của 1 thằng nhỏ chen chúc, đi vào cái chợ, với cái giỏ xách đệm, đôi dép lào... đã khiến cho ông xích lô cứ phây phẩy xua đi vì cứ nghỉ nó là dân cái bang ... Dì út của nó chỉ vừa la và cười: " nó là cháu tui đó !!!"

Vừa bước vào nhà, nó cứ nôn nóng tìm gặp dì ba và cậu sàu của nó, những họ đã đi làm. Dì ba của nó thì làm công chức ở phường còn cậu sàu của nó thì làm công an. Nó chỉ thấy dì út ở nhà... Cái nhà thật chật chội, và đông đúc người ... nó len vào trong nhà ra đến cái bếp là khoảng không gian trống trải nhất, nơi đây nó có thể cảm nhận được những làn gió tự nhiên, nhìn qua những bộ đồ phơi dày đặc, và đủ màu mới thấy được bầu trời qua cái mái che bằng tôn, và những bụi cỏ mọc chen chúc ở những vách căn hộ chung cư các tầng trên. Ở dưới quê nó, không có nhà lầu, khi nó lên sài gòn nỏ rất thích nhà lầu, cái căn nhà của dì ba thì chỉ có cái gác... lại chẳng được đi đâu!!! Đối với nó là những ngày đầy cực hình !... Cho nên nó chỉ được phép tò tò đi theo dì út nó ra chợ thực phẩm.


Tối đến dì ba của của nó mới đi làm về, cậu của nó cũng về nhà. Mọi người túm tụm lại và bắt đầu bàn tán về nó, kế hoạch đầu tiên là cho nó đi học, đang mùa hè nên chưa thể cho nó đi học liền và cũng chưa biết nó học hành ra sao. Nó thì chắc chắn và tự tin "Con học hai năm lớp 1 rồi, giờ sẽ học lớp 2" nhưng dì nó đưa ra tờ báo và bắt nó đọc được chữ mới cho học lớp 2 , nhìn vào tờ báo nó thấy những con chữ quen quen, mà không nhớ đó là chữ gì ?! Và dì ba đã ra 1 quyết định, bắt nó học lại lớp 1 vậy là nó học 3 năm lớp 1. Và cho nó đi học thêm ở chổ ông thầy giáo gần nhà ...

Bi giờ nó vẫn còn nhớ, cái ngày gặp ông thầy, giống y chang trong mấy câu chuyện mà nó được học. Thầy cũng rất vui nhận khi gặp nó, đặc biệt là dì nó vì nghe nói dì nó cũng làm chức gì đó ở trên Phường. Thầy nó cho nó câu hỏi về mấy con chim đậu trên cây, thợ săn bắn 1 phát thì còn mấy con ??? nói thiệt chứ đến giờ tui còn không biết đáp án, huống chi là nó, khi đó nó cứ lẩm nhẩm tính, vì khi ở dưới quê mặt chữ nó không biết, chứ tiền thì nó đã biết xài !!! Thấy nó lẩm nhẩm và suy nghĩ thầy nó cũng chỉ cười, kêu nó từ từ suy nghỉ tiếp... nó sợ bị chê nên cũng ráng đáp cho ra kết quả. nhưng chỉ thấy ông thầy cười và trả lời đáp án là 1, khi đó nó cũng không biết là có đúng không, và đến giờ thì câu trả lời của tui là "bao nhiêu cũng được" !...
Nó học khá nhanh, để biết và làm quen mặt chữ... kể từ ngày nó được đi học, nó đã biết được nhà lầu ở sài gòn là sao, những người bạn mới ở sài gòn, cái thú vui được leo dãy lan can của các tầng chung cư, chơi trò chơi rượt bắt, được leo trèo trong các dãy sạp của cái chợ về đêm, được chui vào những con hẻm với đủ trò ... và thêm cái cái món nước ngọt của nhà thầy cũng đủ cuốn hút nó dần quên đi ba má nó, anh chị em nó ở quê.

Nó thích nhất là được dì nó cho nó đi theo lên Phường chơi, dì nó dắt theo nó và giới thiệu với mọi người nó là con của dì... nó chỉ tủm tỉm cười và khoan khoái... Nhưng khi lên Phường, nó cũng rất lạ là sao dì có nhiều bố, nhiều má quá trời... vậy là nó phải có rất nhiều ông, bà vậy thì nó phải kêu là ngoại hay nội ? Nó hông chịu, vì nó thương Nội nó lắm, nó vẫn còn nhớ cây nạng thun ông nội làm cho nó, mà nội phải đi kiểm tra biết bao nhiêu cây dúi, cây rừng mới tìm ra cây nạng thun vừa tay nó. Và nó cũng không thể quên, bà nội đã làm cho nó những bữa cơm khi nó còn đi học ở dưới quê, còn nhớ cái ngày đầu tiên nó xa ba má nó. Bà nội nó hứa qua ngủ với nội, sáng sớm có cà phê để uống, lại còn được cho tiền ăn sáng... nhưng tới giữa đêm thức giất nó khóc la um sùm đòi về nhà cho bằng được vì tối đến nó quen ngủ với má rồi, cái thói quen chưa dứt sữa mẹ ! mà  nội thì hông có thân quen bằng của má... thế là ông nội phải cõng nó băng qua cánh đồng để trả về nhà ...Ở trên phường, nó được dì nó giới thiệu rất nhiều thứ; như cái chậu hoa cúc của dì trồng đã ra hoa, cái phòng thư viện có rất nhiều sách và truyện để đọc... và có mấy đứa nhỏ cũng bằng tuổi nó ca hát và chạy giỡn rất vui. Trong đó có bé Thương cái tên gì mà ngộ ? (sau này nó mới biết tên bé là N bé là con của dì Ghi bạn cùng cơ quan của dì, lần đầu nó được gặp bé, nghe nói là nhỏ hơn nó 1 tuổi nhưng cũng sắp vào lớp 1 . Nó cứ bẻn lẽn từ nảy giờ khi gặp bé có cái đôi môi giống như là tô son, nhưng mà nó đỏ đỏ ... thích quá đi thôi ??? Dì ba bà dì Ghi đang nói chuyện thì kêu 2 đứa chúng nó lại gần đo xem đứa nào cao hơn, 2 bà còn đòi làm sui nữa chứ, thiệt là quởn dễ sợ ... Nó thì mắc cỡ dễ sợ, nhưng mà không thể nào bỏ mắt nhìn con bé có cái môi đỏ đỏ. Cái ngày đầu tiên đi học ở sài gòn, cũng là năm học lớp 1 lần thứ 3 của nó, cái trường học, ngập đầy nước, phải len lỏi theo mấy phiến đá để không bị ướt chân. Dì nó dẫn nó đến bàn ghi danh, nó được kiểm tra mấy chữ cái, nó đọc ro ro và thấy sao dễ quá ... cái cô kiểm tra nó sau này cũng là cô giáo dạy lớp 1 của nó. Cô tên Mười, giọng nói của cô nghe hay thiệt. Khi kiểm tra, nó cũng cố gắng liệt ngang liết dọc xem bé Thương có ở đó không, Dì nó gặp lại bé Thương và nghe nói là nhỏ hông đọc được hay bị vấp hết 1 chữ cái, nó nghe thấy, tự dưng thấy buồn phải chi nó cũng cố gắng vấp 1 chữ giống như bé, biết đâu được  học chung lớp ...

Không có nhận xét nào: