Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2012

Tuổi thơ bên những con hẻm !... (phần 1)


Tác phẩm của: hunglamnhat
Bước chân lên Sài Gòn đi học
Nó rời xa quê nó từ khi còn nhỏ, lúc nó được 6 tuổi, xa ba, xa má và xa anh chị em nó ... chắc có lẽ cũng tại nó học 2 năm lớp 1 mà hông chịu lên lớp 2. Và cũng có thể là do số nó phải xa quê vì khắc số với gia đình nó. Ai cũng nghĩ rằng nó đi Sài gòn một thời gian ngắn rồi sẽ về, má nó cũng nghĩ rằng nó đi chơi nên hành trang của nó chỉ là vài bộ quần áo đựng trong cái giỏ xách đệm ! Đúng là đợm chất nhà quê; ông ngoại nó dắt theo nó lên sài gòn cho dì ba mà cứ tủm tỉm cười ! Nó vẫn cò nhớ cái ngày bước vào nhà căn nhà chung cư Nguyễn Kim ở tầng trệt của dì ba, cái chợ điện tử Nhật tảo ồn ào và đông đúc, nó mém lộn cái ông thợ sửa đồ điện tử trước nhà là cậu 6 của nó. Và hình ảnh của 1 thằng nhỏ chen chúc, đi vào cái chợ, với cái giỏ xách đệm, đôi dép lào... đã khiến cho ông xích lô cứ phây phẩy xua đi vì cứ nghỉ nó là dân cái bang ... Dì út của nó chỉ vừa la và cười: " nó là cháu tui đó !!!"

Vừa bước vào nhà, nó cứ nôn nóng tìm gặp dì ba và cậu sàu của nó, những họ đã đi làm. Dì ba của nó thì làm công chức ở phường còn cậu sàu của nó thì làm công an. Nó chỉ thấy dì út ở nhà... Cái nhà thật chật chội, và đông đúc người ... nó len vào trong nhà ra đến cái bếp là khoảng không gian trống trải nhất, nơi đây nó có thể cảm nhận được những làn gió tự nhiên, nhìn qua những bộ đồ phơi dày đặc, và đủ màu mới thấy được bầu trời qua cái mái che bằng tôn, và những bụi cỏ mọc chen chúc ở những vách căn hộ chung cư các tầng trên. Ở dưới quê nó, không có nhà lầu, khi nó lên sài gòn nỏ rất thích nhà lầu, cái căn nhà của dì ba thì chỉ có cái gác... lại chẳng được đi đâu!!! Đối với nó là những ngày đầy cực hình !... Cho nên nó chỉ được phép tò tò đi theo dì út nó ra chợ thực phẩm.


Tối đến dì ba của của nó mới đi làm về, cậu của nó cũng về nhà. Mọi người túm tụm lại và bắt đầu bàn tán về nó, kế hoạch đầu tiên là cho nó đi học, đang mùa hè nên chưa thể cho nó đi học liền và cũng chưa biết nó học hành ra sao. Nó thì chắc chắn và tự tin "Con học hai năm lớp 1 rồi, giờ sẽ học lớp 2" nhưng dì nó đưa ra tờ báo và bắt nó đọc được chữ mới cho học lớp 2 , nhìn vào tờ báo nó thấy những con chữ quen quen, mà không nhớ đó là chữ gì ?! Và dì ba đã ra 1 quyết định, bắt nó học lại lớp 1 vậy là nó học 3 năm lớp 1. Và cho nó đi học thêm ở chổ ông thầy giáo gần nhà ...

Bi giờ nó vẫn còn nhớ, cái ngày gặp ông thầy, giống y chang trong mấy câu chuyện mà nó được học. Thầy cũng rất vui nhận khi gặp nó, đặc biệt là dì nó vì nghe nói dì nó cũng làm chức gì đó ở trên Phường. Thầy nó cho nó câu hỏi về mấy con chim đậu trên cây, thợ săn bắn 1 phát thì còn mấy con ??? nói thiệt chứ đến giờ tui còn không biết đáp án, huống chi là nó, khi đó nó cứ lẩm nhẩm tính, vì khi ở dưới quê mặt chữ nó không biết, chứ tiền thì nó đã biết xài !!! Thấy nó lẩm nhẩm và suy nghĩ thầy nó cũng chỉ cười, kêu nó từ từ suy nghỉ tiếp... nó sợ bị chê nên cũng ráng đáp cho ra kết quả. nhưng chỉ thấy ông thầy cười và trả lời đáp án là 1, khi đó nó cũng không biết là có đúng không, và đến giờ thì câu trả lời của tui là "bao nhiêu cũng được" !...
Nó học khá nhanh, để biết và làm quen mặt chữ... kể từ ngày nó được đi học, nó đã biết được nhà lầu ở sài gòn là sao, những người bạn mới ở sài gòn, cái thú vui được leo dãy lan can của các tầng chung cư, chơi trò chơi rượt bắt, được leo trèo trong các dãy sạp của cái chợ về đêm, được chui vào những con hẻm với đủ trò ... và thêm cái cái món nước ngọt của nhà thầy cũng đủ cuốn hút nó dần quên đi ba má nó, anh chị em nó ở quê.

Nó thích nhất là được dì nó cho nó đi theo lên Phường chơi, dì nó dắt theo nó và giới thiệu với mọi người nó là con của dì... nó chỉ tủm tỉm cười và khoan khoái... Nhưng khi lên Phường, nó cũng rất lạ là sao dì có nhiều bố, nhiều má quá trời... vậy là nó phải có rất nhiều ông, bà vậy thì nó phải kêu là ngoại hay nội ? Nó hông chịu, vì nó thương Nội nó lắm, nó vẫn còn nhớ cây nạng thun ông nội làm cho nó, mà nội phải đi kiểm tra biết bao nhiêu cây dúi, cây rừng mới tìm ra cây nạng thun vừa tay nó. Và nó cũng không thể quên, bà nội đã làm cho nó những bữa cơm khi nó còn đi học ở dưới quê, còn nhớ cái ngày đầu tiên nó xa ba má nó. Bà nội nó hứa qua ngủ với nội, sáng sớm có cà phê để uống, lại còn được cho tiền ăn sáng... nhưng tới giữa đêm thức giất nó khóc la um sùm đòi về nhà cho bằng được vì tối đến nó quen ngủ với má rồi, cái thói quen chưa dứt sữa mẹ ! mà  nội thì hông có thân quen bằng của má... thế là ông nội phải cõng nó băng qua cánh đồng để trả về nhà ...Ở trên phường, nó được dì nó giới thiệu rất nhiều thứ; như cái chậu hoa cúc của dì trồng đã ra hoa, cái phòng thư viện có rất nhiều sách và truyện để đọc... và có mấy đứa nhỏ cũng bằng tuổi nó ca hát và chạy giỡn rất vui. Trong đó có bé Thương cái tên gì mà ngộ ? (sau này nó mới biết tên bé là N bé là con của dì Ghi bạn cùng cơ quan của dì, lần đầu nó được gặp bé, nghe nói là nhỏ hơn nó 1 tuổi nhưng cũng sắp vào lớp 1 . Nó cứ bẻn lẽn từ nảy giờ khi gặp bé có cái đôi môi giống như là tô son, nhưng mà nó đỏ đỏ ... thích quá đi thôi ??? Dì ba bà dì Ghi đang nói chuyện thì kêu 2 đứa chúng nó lại gần đo xem đứa nào cao hơn, 2 bà còn đòi làm sui nữa chứ, thiệt là quởn dễ sợ ... Nó thì mắc cỡ dễ sợ, nhưng mà không thể nào bỏ mắt nhìn con bé có cái môi đỏ đỏ. Cái ngày đầu tiên đi học ở sài gòn, cũng là năm học lớp 1 lần thứ 3 của nó, cái trường học, ngập đầy nước, phải len lỏi theo mấy phiến đá để không bị ướt chân. Dì nó dẫn nó đến bàn ghi danh, nó được kiểm tra mấy chữ cái, nó đọc ro ro và thấy sao dễ quá ... cái cô kiểm tra nó sau này cũng là cô giáo dạy lớp 1 của nó. Cô tên Mười, giọng nói của cô nghe hay thiệt. Khi kiểm tra, nó cũng cố gắng liệt ngang liết dọc xem bé Thương có ở đó không, Dì nó gặp lại bé Thương và nghe nói là nhỏ hông đọc được hay bị vấp hết 1 chữ cái, nó nghe thấy, tự dưng thấy buồn phải chi nó cũng cố gắng vấp 1 chữ giống như bé, biết đâu được  học chung lớp ...

Tuổi thơ bên những con hẻm (Phần 2) Lớp học trong xóm

Trong lớp học thêm của thầy Sơn trong xóm, là căn nhà chung cư tạm bên hông cầu thang, nơi đó những đứa học trò thường ngồi bệt dưới sàn nhà  với cái ghế gỗ dùng làm bàn viết. xung quanh nó luôn có những đứa bạn từ lớp 1 đến lớp 5. Thầy Sơn và vợ thầy đều là giáo viên, người con gái lớn đang học chuẩn bị ra làm giáo viên, và 2 người con nhỏ hình như là học lớp 2 và lớp 5... mỗi ngày nó chỉ biết đi đến lớp học rồi về nhà. Giờ ra chơi chỉ dám nhìn đám bạn chơi giỡn với nhau. Với nó, dường như chỉ có biết đến cái bản đen và cái chổ ngồi có cái ghế nhỏ lót cuốn tập. Những đứa ngồi gần nó cũng chẳng cần quan tâm nhau. Những bài học đầu tiên tập viết chữ và những con số, nhiệm vụ của nó là viết thật nhanh và làm sao phải nhanh nhất lớp để được thầy cho điểm vào tập. Nó thích thú với những điểm số ấy và thích nhất là chị lớn con của thầy thường hay cho điểm cao, nên thay vì đưa bài cho thầy, cô chấm điểm nó canh để được chị chấm bài. Lớp học khá chật chội, những đứa đến sau thường hay bị ngồi trong góc kẹt, nên nó thường đến sớm để chiếm vị trí cố định trong lớp. Với nó, sự cố đầu tiên cũng chính cái chổ ngồi, dường như quá chật chội để có thể xoay đi, quay lại. Đứa bạn mới của lớp nó, có vẻ nhỏ hơn nó, được bố trí ngồi gần chổ của nó, nhưng cậu ta mới vào lớp đã bành trướng địa bàn. Những đứa bạn ngồi xung quanh phải giữ khoảng cách rộng rải với cậu nhóc. Vì cậu nhóc hết đẩy người này đến người kia, nó bắt đầu bực mình khi viết bài hay bị cậu ta làm phiền. Và chuyện gì căng thẳng quá lâu ngày cũng xảy ra có chuyện. Nó cũng cắc cớ khi không chịu nhường hay né sang bên để cậu ta bành trướng và cậu nhóc đẩy nó ra 1 bên, nó gạt tay và cậu nhóc cắn nó một phát nóng máu nó cũng bóp miệng cậu nhóc tranh thủ thụi cho cậu ta một cái. Nhưng bị căn đau quá, lại có thẹo, nên nó la lên mắng vốn thầy. Thế là cậu nhóc bị thầy thưởng thêm mấy cây thước bảng... và bị mắng vốn mẹ. Dù là năm thứ 3 học lớp 1, nó cũng khá chững chạc và già dặn hơn những đứa bạn trong lớp, với cái thân hình bự con thuộc vào nhất nhì lớp nhưng nó khá hiền lành, nó thích nghi nhanh chóng với những đứa bạn học chung lớp của nó.

GIA SƯ (phần 1)

Tác phẩm truyện dài muôn thuở
Bởi: hunglamnhat

Giờ đây nó vẫn thỉnh thoảng nhớ lại, cái cảm giác và cái kỷ niệm vừa dở vui, lại vừa dở mếu của cái ngày xưa … lần đầu tiên nó đi dạy kèm!!!

Vừa mới bước vào giảng đường Đại học chưa được mấy tháng, sau khi bạn bè của môi trường mới mẻ và lạ lẫm ấy làm quen với nhau trong những buổi tổ chức họp lớp dã ngoại, sinh hoạt Đoàn. Thì giờ đây nó lại muốn khám phá một cái mới hơn đó là đi làm thêm và cái động lực này ngày càng thôi thúc nó hơn do những đứa bạn trong lớp học của nó cứ hay kể về thành tích đi làm thêm. Mới nghe thằng Liêm khoe; mỗi ngày đi học về là phụ người ta gia công áo mưa, mỗi ngày cũng được vài chục có khi được cả trăm ngàn… cũng đủ để trả phòng trọ và tăng cường buổi cơm sinh viên. Lại nghe thằng Khải khoe về những lớp dạy kèm; cũng không có gì khó chỉ cần đến các trung tâm gia sư là có thể có được 1 lớp để gõ đầu trẻ… nó nghe cũng khoái nhưng mà vẫn còn thấy lo lo… Hôm lên văn phòng Đoàn trường, nó nghe anh Bí thư nói về trung tâm hỗ trợ sinh viên, về các công việc sinh viên có thể đi làm thêm để kiếm thêm tiền phụ gia đình ăn học… và còn là dịp để thử thách học hỏi kinh nghiệm cho sinh viên. Nó nghe thấy cũng hay hay, vả lại nó cũng đã nghe nhiều người nói về đi làm thêm. Hồi nào đến giờ nó cũng chưa từng phải động vào công việc nào của gia đình để gọi là kiếm thêm thu nhập hay nói trắng ra là nó chưa từng biết kiếm tiền như thế nào và làm sao để kiếm ra tiền.

Để gặp anh Bí thư Đoàn trường, nó lần mò đến văn phòng Đoàn với danh nghĩa là nộp danh sách Đoàn viên của chi Đoàn lớp nó nhưng thực ra nó muốn học hỏi thêm anh Bí chút xíu về cách kiếm tiền. Vừa mới mở ý sơ sơ, anh Bí chộp liền nó cứ như là nhà truyền giáo gặp phải môn đồ … các công việc mà em có thể làm nè: phát tờ rơi quảng cáo, dạy kèm, nghiên cứu thị trường, tiếp thị, phụ quán, bán hàng … nó nghe một tràng đủ thứ nghề mà hình như nó chỉ để ý tới cái nghề nghe oai oai và hấp dẫn là nghiên cứu thị trường. Thế là anh Bí cho nó một cái danh thiếp và địa chỉ nơi mà nó cần đến để được hỗ trợ thêm. Rủ thêm nhỏ bạn đi cho an tâm, nó chở nhỏ trên chiếc xe đạp vượt mấy cây cầu … rồi cũng lần mò ra cái địa điểm.

Đó là trung tâm hỗ trợ, giới thiệu việc làm của thành phố. Lướt mắt thoáng qua cái bảng với những cái tên công việc, nó lần mò vào gặp chị ngồi bàn đầu tiên: chị ơi cho em hỏi có anh Phong … chưa kịp nói dứt lời thì chị ta như bắt trúng tim đen của nó. Anh Phong là giám đốc ở đây, ảnh đi công tác rồi, em kiếm việc phải hông ? đưa hồ sơ đây cho chị ! Vừa đang ú ớ thì dường như lúc đó nó chỉ còn biết làm theo lời của chị nhân viên trung tâm việc làm một cách răm rắp không kịp nghĩ ngợi gì thêm. Sau khi điền thông tin của nó vào cuốn tập với những danh sách có lẽ là danh sách người xin việc. Chị ta lấy môt cuốn sổ ra và bắt đầu tra … lúc này nó mới biết đó là cuốn sổ ghi lại những công việc của nhà tuyển dụng. Và chị ta bắt đầu tra vấn nó … ở đây có các công việc nè, em coi thích hơp với việc làm nào ? trực phòng nét, phụ bán hàng, tiếp thị, phát tờ rơi… Ờ mà chị ơi có lớp dạy kèm không chị ? À ở đây có mấy lớp nhưng mà người ta đòi giáo viên hoặc sinh viên năm cuối em ơi. Vậy nghiên cứu thị trường là gì vậy chị ? cái này chị giới thiệu cho em tới công ty rồi họ sẽ hướng dẫn cụ thể cho em hen.

Tuổi thơ bên đồng ruộng

Không biết có phải kị tuổi hay không, mà khi nhỏ, nó gặp đủ chuyện ... lại cái tướng ù ù lì lì của nó ... có lẽ đã khiến cho nó phải xa xứ từ khi còn nhỏ.
 
Nó vẫn còn nhớ khoảng thời gian nơi quê, những buổi chạy theo mấy người anh  đi đào hang chuột, hang dế để  chen vào những trò chơi của anh chị nó. Rồi được bế trên tay của ba nó, khi mùa lúa chín, nước ngập đầu, ngồi trên chiếc xuồng xem người lớn đập lúa giữa ánh đèn dầu nặng mùi khen khét và ánh trăng men mét ... Mỗi khi như vậy, nó thường tìm bắt những con càng cuống đem về bỏ vào bếp than nướng ...cái mùi thật thèm nhỏ dãi ... khi cho vào nước tương làm nước chấm. Rồi những mùa lúa đông xuân, khi nước không còn ngập đồng, trơ ra những gốc rạ tụi nhỏ trong xóm dựng rạp hát ... những chiếc giỏ, ruột xe đạp cũ được tận dụng để đốt cháy sáng. Cái rạp làm bằng lá đủng đỉnh cũng có trang trí giấy hoa bỏ đi từ những đám cưới hay được xếp từ những lá dừa ... Tụi nhỏ xúm lại, đốt những đống ung từ rơm rạ, lá, vỏ khô và treo những vỏ xe lê để đốt làm hoa đăng, chúng ca hát, nhảy múa giống những sân khấu của người lớn. Chúng chơi trò dấu đá, đánh cườu, banh chùm ... rồi rồng rắn lên mây ... cho đến mệt lừ người, khi người lớn kêu về thì trò chơi kết thúc ...
 
Thằng nhỏ vẫn còn nhớ, cái tai nạn đầu tiên của nó là khi trên đường chạy về nhà gặp phải con rít cắn vào chân... Không biết là con gì, nó đau quá chạy về nhà mét má và bà nội ... cả nhà lo lắng khi thấy chân nó sưng to vù. Anh Ba Tụi - anh họ của nó chạy ra ngoài nhà săm soi ... thì bắt được một con rít to bằng ngón chân ... khi đó mới biết là thằng nhỏ bị rít cắn. Số phận của con rít đó dĩ nhiên là sẽ được cho vào hũ rượu, ngâm để phun cho gà không bị cúm. Còn vết thương của thằng nhỏ được lấy dầu của phau câu gà xoa vào. Nhưng đêm đó, nó đau, và nó sẽ không ngủ được ... cùng thức như nó là ba và má nó ...

Lớn hơn một chút, nó thường hay ra đồng chơi với mấy người anh, xem đào hang chuột, hang dế, câu cá ... lại thêm một tai nạn với nó. Trong một lần săm soi, xem mấy người anh của nó đào hang chuột, đang săm soi nhìn xem trong hang có con chuột nào chạy ra hay chưa ... thì nó bị cây thăm bắng sắt của anh nó quơ trúng ngay mắt ... Mấy người anh, phải cõng nó về nhà cho má nó. Vài ngày sau thì con mắt của nó đã sưng lên, đang ngủ, nó rên i ỉ làm má nó giật mình. Má nó lay nó dậy và hoảng hốt khi thấy con không thể mở mắt ra được. Bà dùng nước nóng và nước sát trùng lau cho ... thì ra do bị cây sắt nhọn đâm trúng mí mắt làm bưng mũ ... cũng may mắn cho nó, con mắt vẫn còn nguyên dù sau này nó bị cận thị không biết có phải là do nguyên nhân ngày xưa hay không.

Đến ngày nó đi học, hình như bài vở của cô mẫu giáo không khiến cho nó chú í bằng những cô bạn học chung lớp. Nó hay liếc ngang, liếc dọc xem ai dễ thương hơn ai ... Và mới học chưa đầy năm, nó nằng nặc đòi má cho chuyển lên lớp 1 để học. Khi đang học lớp 1, điều hấp dẫn của nó chắc có lẽ là cô bạn ngồi cạnh, ốm o và gầy còm ... mà mỗi buổi học, nó bắt phải cống nạp cho nó tiền ăn kẹo !!! Và những buổi đi chơi với những đứa bạn, mấy đứa bạn lớn hơn nó, nhưng ở cùng xóm, và những trò chơi ra ruộng bẻ trái cây trộm ... vào rẫy tìm mấy trái cà, dưa leo của người ta trồng ... để bẻ ăn. Và chuẩn bị chạy khi bị đuổi... Có lần, nó bị một đứa  lớp 7 (lúc đó nó học dự thính lớp 1) cứ thấy mặt nó quen, nhằm ba nó mà chửi ... Nó tức lắm, nó chửi lại bị rượt ... anh em nó nhiều, nhưng không có ai ở đó, nó chợt nhớ trong cặp nó có cây dao cùn cắt giấy mà nó tìm thấy ở nhà ông cậu của nó. Nó mở cặp ra, tên kia thách nó lấy bảng hay thước cây ra ... nó sẽ không sơ ... nhưng vừa rút trong cặp ra con dao sáng loáng ... tên kia đã chạy mất ... và từ đó nó có tiếng ở cái trường của nó. Cho đến một hôm, khi nhỏ bạn bên cạnh của nó không còn nhẫn nhịn vì phải cống nạp cho nó tiền ăn kẹo và cái trò nhéo nựng iu của nó. Nhỏ bạn đã về mét má, thế là nhà của nó được đón tiếp vị khách cứ bô bô chửi dọc đường đến nhà nó. Cũng may, ba má nó không biết vì đang ở nhà nơi khác, còn tụi nó ở nhà gần trường để học.

Thêm một chuyện động trời mà anh, chị của nó rất nể nó. Đó là vào một buổi trưa xế, mọi người leo cây khế để bẻ trái, những cây khế ngọt lịm, trái thật to, đầy cây... khi đó, trong xóm chỉ có vườn nhà nó có loại khế này. Ngồi dưới gốc khế, nó ngoáy mấy cái lỗ dưới gốc cây... chợt săm soi, thấy có một cái lỗ nông nông, vừa vừa ... nó mê lắm lấy cây chọt chọt thử ... thấy con gì đen đen ở dưới. Biết chị nó sợ cóc, nó ra vẻ dũng cảm " Chế ơi, có con cóc nè ... bắt nó hông ???" Vừa nhìn xuống chị nó đổi sắc mặt hét lớn ... tránh xa ra. Nó hoảng hồn nhảy thật xa, mấy con chó ở gần lao lại ... một con rắn Hổ đất chồm ra ... mấy con chó sủa inh tai, chúng vồ vập con rắn. Sau đó con rắn đã chạy thoát, mọi người lại xem cái lỗ, đào lên thì biết đó là hang rắn độc ... dưới đó còn rất nhiều trứng rắn... Vài ngày sau thì 2 con chó vồ rắn đã chết do bị rắn mổ trúng ....

Có lẽ nó sẽ mãi phiêu du với tuổi thơ của nó như thế ... cho đến một ngày khi nó tắm xong, nó phơi đồ nhưng không đủ cao để máng lên dây treo. Nó có một sáng kiến đã thay đổi đời nó, bắt cục gạch leo lên treo đồ... Và nó không phải là diễn viên xiết, nên khi cục gạch ngã nó cũng ngã theo, thật nhẹ nhành trên bãi đất cát, tay nó chống xuống đất... khi lồm cồm ngồi dậy thì tay nó đau đau ... và đau càng ngày càng nhiều ... biết được chuyện không hay đã xảy ra... nó kêu gọi chị của nó. Chị nó đang nấu nướng, chạy ra ... Tay của nó không biết bị làm sao ...nhưng rất đau. Chị nó vội chở nó về nhà, nơi ba má nó ở đó... Và nó đã về nhà suốt 3-4 tháng để băng bó cánh tay phải bị gãy ...

Khi nó đã khỏe hẳn, má nó không dám cho nó tiếp tục ở nhà gần chợ để đi học nữa ... Ông ngoại nó quyết định cho nó đi Sài Gòn ở với dì của nó. Khi đó dì của nó độ chừng hai mươi mấy mà vẫn chưa có dấu hiệu có chồng. Thôi thì cho nó lên Sài Gòn ở chung dì để đi học ...
Vào một ngày trời trưa xế, ánh nắng vàng chiều rọi trước sân, nó ngồi trên đống bao bố, má nó soạn ra vá lại những chổ rách chuẩn bị chắc là lúa sắp lên sân. Má nó kể về nó cho người bà con đến chơi, nó biết được rằng khi có mang nó, má nó đã bị nó hành đau và vật vả ... và nó ra đời cũng vào cái khoảng trưa trưa, chiều chiều như thế này ...Má nó đang nói gì đó, nó nghe lõm bõm được về việc định cho nó đi Sài Gòn học ... nó đang chơi với mấy cái bao, nó tủm tỉm cười ... vì không biết ở Sài Gòn, rồi nó cũng giống như Cậu và Dì của nó ... mỗi khi về, ai cũng túa ra mừng rỡ và còn đem theo bánh mì, bánh phồng, nem ... biết bao nhiêu thứ ở Sài Gòn... Chợt má nó quay sang hỏi nó. Mai mốt ông ngoại đi Sài Gòn ... con có muốn đi đó, ở đó học hay không. Nó nghe vậy mửng mừng, con sẽ đi !... ánh mắt nó hớn hở, nó quên đi giọng của má nó tự dưng hạ lại ... Rồi mai mốt nó sẽ đi Sài Gòn học

Khi đó nó được 6 tuổi. Và nó lên Sài Gòn bắt đầu học lớp 1 sau 2 năm ngồi học lớp 1 ở nơi quê ...với những kỉ niệm bên bờ ruộng.